truyện hoàng hậu ngỗ nghịch
Mạc Phong Thần một tay nắm eo nàng, một tay nâng gương mặt nàng, mạnh mẽ chiếm lấy môi nàng rồi lại từ từ dịu lại, nhẹ nhàng liếm cánh môi nhỏ nhắn ngọt ngào kia, thi thoảng cắn nhẹ như muốn trừng phạt đến khi cả bình tĩnh lạ mới thả nàng ra ôm vào lòng. -" Bách Ngọc Lan, nàng là muốn ta tức chết đúng không?"-
Read Chap 38 : Đột nhiên nguy kịch from the story Hoàng hậu ngỗ nghịch by abcxyr (mẫu đơn) with 11,592 reads. sung. Mạc Phong Thần thản nhiên chấm bút mực , bắ
Đọc truyện Ngỗ Tác Hoàng Hậu Mỹ Thực Nhân Sinh online, Văn án:Tỷ tỷ phản nghịch, chân trước vừa được phong tần, chân sau liền
Nội dung. Nuwx chính xuyên về cổ đại làm hoàng hậu Đọc truyện tranh Lãnh Cung Phế Hậu Muốn Nghịch Thiên tại truyenmh.com.
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh - (Chương 389) - Tác giả Diệp Ức Lạc Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. tiếp theo ra tay, vì bảo đảm vạn vô nhất thất, rất có thể sẽ phái Hoàng giai hậu kỳ
Site De Rencontre Gratuit Bas Rhin.
Sau những ngày tất bật hoàn thiện đại lễ dưới bầu không khí nồng nặc sát khí của hoàng thượng Mạc quốc.. Đại lễ sắc phong hoàng hậu cũng đã hoàn thành , trên dưới hoàng cung tất cả đều được trang hoàng vô cũng xa hoa , từ những ngọn đèn điêu khắc tuyệt mĩ của nước Nguyên cống nộp cho đến những đóa hoa mẫu đơn đỏ thắm rực rỡ diễm lệ , từ những bước thềm được dát vàng cho đến mành lụa mềm mại thượng hạng mà sứ thần Ba tư cống tặng , từ võng lõng được thêu dệt bằng chỉ vàng vô cũng tỉ mỉ những họa tiết rồng bay cho đến phượng múa rồi đến thảm đỏ dải xuyên suốt ngàn dặm từ cỗ kiệu to lớn mà hùng vĩ khắc chạm loài rồng uy nghi của một bậc đế vương cho đến loài chim phượng kiêu sa lỗng lẫy cao quý của bậc mẫu nghi thiên hạ ... Tất cả đã được chuẩn bị xong xuôi đâu đó , nơi ngự trù thì chuẩn bị những sơn hào mỹ vị thế gian , nơi tỉ mẫn chuẩn bị cung trang mũ miện và cũng có nơi lãnh cung lạnh lẽo ... Hoàng hậu Diệp Mị Như gần như điên như dại rồi cuối cùng im bặt im đến nỗi để người khác dị nghị. Nhưng đó lại là chuyện khác không nói đến nữa điều đáng nói bây giờ là vị tân hoàng hậu chuẩn bị lên ngôi của vương triều Mạc quốc kia vẫn còn đang say giấc mộng.. Hoàng cung thì náo loạn chuẩn bị , nàng thì vẫn đang rất biết cách hưởng thụ , nằm dài ở tẩm cung ngủ yên bình.. - " Tiểu thư người mau tỉnh , mau tỉnh dậy hoàng thượng sắp đến rồi , tiểu thư ơi !"- Tiểu Hằng sau vài ngày tĩnh dưỡng ở nhà đã quay về hoàng cung tiếp tục hậu cần vị tiểu thư của mình , nay đại lễ chuẩn bị tiến hành đến nơi rồi mà hoàng hậu còn chưa ngủ dậy .. -" Im nào ,để ta ngủ một lát "- Bách Lệ Băng trong chăn bực mình quát.. -"' Ngươi lui ra "- một giọng nói mang đầy cỗ tức giận vang lên . Tiểu Hằng chảy mồ hôi ròng ròng vội vã ra ngoài thầm cho hoàng hậu sẽ bình an .. Mạc Phong Thần cả thân long bào khắc trổ rồng tinh tế toát lên khí chất đế vương cao ngạo đầy uy quyền , thân hình cao ngất như núi thái sơn đang đứng đó nhìn này , đôi mắt chim ưng sắc bén nổi lên tức giận .. -" Băng nhi , nàng mau dậy ngay cho trầm "- Trong giọng nói chứa đầy tính cương quyết nghiêm túc có thể thấy nếu nàng không dậy hắn sẽ thực sự tức giận. Bách Lệ Băng ngay lập tức như lật đật ngồi bật dậy , trên khuôn mặt tràn chề giận hờn.. -" Ta dậy rồi đây "- Bách Lệ Băng ủy khuất nói đồng thời ngáp vài cái , đêm qua nàng thức trắng chơi bài cùng đám ám vệ , may mà điều này Mạc Phong Thần không biết nếu không dám bảo nàng hắn sẽ đánh mông nàng . Đám ám vệ thực sự sợ nàng , đêm qua cả đám bị nàng gọi ra rồi bắt ngồi chơi bài cùng nàng đến thâu đêm , cả đám vừa sợ vừa lo vừa chơi bài vừa chảy mồ hôi ròng ròng.. Hoàng hậu , thuộc hạ ở đây là để bảo vệ người không phải bạn bồi chơi bài ! -" Nàng biết hôm nay là ngày gì không ?"- Mạc Phong Thần tức giận kéo tay nàng ra khỏi giường đi đến bàn trang điểm , nàng thực không nhớ hay là nàng cố tình đây , hắn đã chuẩn bị xong xuôi tất cả cứ nghĩ khi đến cung nàng sẽ thấy một nàng hoàng hậu lỗng lẫy xinh đẹp trong cung trang ai ngờ..
Trong một buổi sớm mai nóng nực, Bách Lệ Băng đang nằm rũ rượi trên ghế bên ngoài đình viên..-" Nóng quá đi thôi, người quạt nhanh lên, nóng quá "- Bách Lệ Băng cáu gắt quát lên với tên thái giám đang đứng bên cạnh mình phe phẩy cái quạt quạtMọi người thì đang chảy mồ hôi ròng rã mà nàng thì đang thản nhiên , ung dung ngồi nghỉ còn kêu nay trời quả thực rất nóng, Bách Lệ Băng bắt đầu chán ngắt với thế giới này, chẳng có điều hòa đã thế còn phải mặc cái bộ y phục nóng nực này , bực chết người !Nàng đứng phắt dậy làm mọi người giật mình đánh thót một cái -" Hoàng phi , người có gì không vừa ý ..."- tên thái giám mồ hôi chảy nhễ nhại nói .-" Không có gì, ta muốn đi dạo một chút "- Bạch Lệ Băng nói rồi chuyển bước đi Nàng đi đến ngự hoa viên để dạo mát , chợt nhớ đến hôm gặp hoàng thượng cũng là lão công của nàng, sao mấy hôm nay chẳng thấy hắn đâu vậy ?Vừa nhớ đến tào tháo thì tào tháo đến...Nàng đang ngồi bẻ hoa thì thấy có bóng lưng ai đó trên mặt đất , lập tức ngửa mặt lên nhìn cũng đúng lúc bắt gặp ánh mắt sắc bén như chim ưng của lão công nàng..-" Nàng ngồi đây làm gì ?"- tiếng nói trầm ổn của Mạc Phong Thần vang lên , vừa nãy hắn đi ngang qua đây thấy có bóng dáng nhỏ nhắn của nàng liền kìm không được bước chân lên đến đây xem nàng làm gì , ai ngờ nàng đang ngồi bẻ hoa của hắn .-" Hoàng.... Mạc Phong Thần "- Bách Lệ Băng đang định gọi hắn là hoàng thượng nhưng nhớ đến tên của hắn liền gọi ra mà không kiêng nể , vừa nói vừa đứng dậy , tay bẩn xóa vào y phục trắng ngần của mình làm ra một vết loang lổ trên váy ..Mạc Phong Thần nhíu mày kiếm thật sâu, nữ nhân này không biết phép tắc , đứng trước mặt hắn mà không hành lễ, đã vậy hành xử còn không chút uy nghi...Nàng vừa gọi tên của hắn khiến trái tim hắn có hơi hơi rung động ...-" Ngươi đến đây làm gì ?"- nàng mỉm cười hỏi hắn -" Trẫm hỏi nàng trước "- Mạc Phong Thần mấy hôm nay bận việc triều chính lên chưa đến thăm nàng được , xem ra hôm nay phải dành thời gian để tìm hiểu nữ nhân này thôi ...-" Ách.....ta đến đây đi dạo "- Bách Lệ Băng trong tay nàng mấy đóa hoa đã bị bóp nát ....-" Vậy sao vừa nãy trẫm thấy nàng nàng ngắt lá bẻ hoa "- Mạc Phong Thần thấy nàng đang bơ thì càng hỏi kĩ hơn -" Đâu có nha! Ta đang chăm sóc cây cảnh đó ngươi thấy không, phải bẻ hoa đi thì hoa mới mới có thể mọc đẹp được , ngươi nghĩ có đúng không !"- Bách Lệ Băng cứu chữa cho lỗi lầm của mình không quên nở nụ cười nhìn hắn Mạc Phong Thần buồn cười nhưng nén lại, có ai giải thích như nàng không cơ chứ, thôi thì đã không nhận cũng không bắt ép nàng làm gì nữa ..Trước kia , hắn đã điều tra có tin tức là nàng chỉ là một nữ nhân yếu đuối , hiền lành , lễ nghĩa , sao lúc hắn gặp lại trái chiều thế này !-" Nàng là Bách Lệ Băng "- Mạc Phong Thần bỗng dưng chuyển chủ đề , hỏi một câu có hơi ngớ ngẩn -" Ngươi bị thần kinh ak, vậy thì ngươi nghĩ từ nãy đến giờ người nói chuyện với ma ak "- Bạch Lệ Băng chẳng thèm để ý nét mặt của hắn mà cứ nói thản nhiên Mạc Phong Thần hiện tại mặt đang xám đen, gân xanh trên trán nổi lên, nữ nhân này dám nói hắn bị thần kinh , quả là không muốn sống nữa mà ..Nhưng hắn sẽ nhẫn..-" Mấy hôm nay người làm gì mà mà chẳng thèm đến đây chơi gì vậy ,hại ta suýt chết vì chán "- Bạch Lệ Băng bỗng dưng nổi như quở trách hắn làm hắn có hơi giật mình Nàng là đang " nhớ " hắn ...-" Nàng nhớ trẫm sao ?"- Mạc Phong Thần cười nói -" Nhớ cái đầu ngươi ấy "- Bách Lê Băng nổi nóng quát Mạc Phong Thần nghe xong vừa bực vừa buồn ....-" Tối nay có yến tiệc , nàng không lo chuẩn bị còn ra đây chơi nữa "- Mạc Phong Thần mặc dù vốn biết là nàng sẽ không ham mấy thứ kia nhưng hắn vẫn muốn hỏi ..-" Thế à ,có yến tiệc , sao ta không biết , Phong Thần tối nay ngươi cũng sẽ đi chứ "- Bách Lệ Băng mừng rỡ, cuối cùng cũng có cái chơi rồi, nàng đã từng xem trên TV yến tiệc thời xưa , chắc phải xa hạo ,lộng lẫy lắm -" Trẫm đương nhiên phải đi , nàng có đi không ?"- Mặc Phong Thần thấy điệu bộ của nàng có hơi buồn cười vì tính trẻ con nhưng hắn có biết tối nay sẽ là tối làm hắn mất mặt nhất .-" Tất nhiên phải đi, hôm nay người đi cùng hoàng hậu đúng không ?"- nàng có hơi tò mò không biết hoàng hậu sẽ là người như thế nào nhỉ ?-" Đúng , nàng muốn đi cùng trẫm "- Mạc Phong Thần thấy vậy cũng vui vẻ lên, từ trước đến giờ hắn chưa đến gần nữ nhân nào, hoàng hậu lấy về chỉ trên danh nghĩa chứ gặp mặt cũng chỉ vài ba lần, nhưng gặp nàng hắn lại thấy khác , hắn muốn tiếp xúc với nàng nhiều hơn ...-" Đúng vậy , ta muốn đi cùng lão công của ta ,Phong Thần hôm nay ngươi nhất định phải đi cùng ta , ngươi mà đi cùng hoàng hậu kia , ta đảm bảo sẽ không gặp lại người lần nào nữa "- Bách Lệ Băng nói ra đầy kiên quyết nghĩa là hắn không đi không được , mọi giá phải đi cùng nàng, tính chiếm hữu nàng cũng cực kì cao đóMạc Phong Thần vừa bực mình vừa buồn cười, nữ nhân này chưa gì đã tranh giành hắn như vậy rồi , còn đảm bảo sẽ không gặp mặt hắn nữa , hắn tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra ..-" Được, trẫm sẽ đi cùng nàng , nàng cũng phải đền ơn trẫm chút gì đó chứ "- Mặc Phong Thần cười gian nhìn nàng ,bắt đầu ép sát vào người nàng -" Phong Thần, ngươi rõ là tướng công của ta mà còn muốn nương tử của mình đền ơn , có phải độc ác quá không hả ?"- Bách Lê Bằng giải thích , người cùng giật lùi về phái sau ..-" Nàng đền ơn cái gì nhẹ nhàng thôi , giống như lần trước vậy ?"- Mạc Phong Thần cười gian , nghe lời nàng nói cũng thấy ngọt lòng, " tướng công và nương tử "-" Lần trước "- Bạch Lê Bằng bỗng ngớ người nhất thời chưa nghĩ ra , lúc nghĩ ra rồi thì đã muộn ..Mạc Phong Thần cười rồi cúi xuống, bắt lấy đôi môi của nàng mà hôn , hắn bạo gan hôn môi của nàng mà như muốn ăn xương nuốt vào bụng vậy....Cả người Bạch Lê Bằng như có dòng điện chạy qua .....Khi cả hai đều ngộp thở, hắn mới buông nàng ra ..-" Phong Thần , ngươi dám hôn trộm ta "- Bạch Lệ Băng tức giận nói tay hung hăng tiến về phía hắn -" Trẫm là đường hoàng hôn hoàng phi của mình , là một việc thiên kinh địa nghĩa việc hiển nhiên không sai "- Mạc Phong Thần vừa cười vừa nói, quả thật môi nàng rất ngọt nha , đây là lần đầu tiên hắn hôn nàng, còn lần thứ nhất đã bị nàng cướp mất rồi ...-" Mạc Pong Thần .."- Bách Lệ Bang tức giận hét to , dám ngang nhiên hôn nàng muốn chết rồi! kể cả hắn có phải hoàng thượng hay không , nàng trực tiếp lấy tay đấm một nện vào bụng hắn ..-" Hự....Bách Lệ Băng nàng to gan "- Mạc Phong Thần không ngờ nàng sẽ làm vậy, mặc dù chẳng tổn hại gì đến thân thể hắn nhưng hắn vẫn giả vờ đau bụng -" Ngươi đau làm sao ?"- Bách Lệ Băng ra vẻ mặt lo lắng đến bên hắn ...Mặc Phong Thần nghĩ đã lừa được nàng đang định nở nụ cười thì nghe tiếp câu sau ..-" Đáng đời ngươi "-Bách Lệ Băng nói xong quay ngoắt đi , bỏ về tẩm cung của nàng -" Bách Lệ Băng ..."- mấy chữ này là hắn rặn ra từ kẽ răng, mặt hắn đen xì lại, có thể nói bây giờ hắn đang vô cùng tức giận Để xem , tối nay yến tiệc sẽ như thế nào ?
Văn ánTỷ tỷ phản nghịch, chân trước vừa được phong tần, chân sau liền bỏ nhà ra phụ gian trá, cháu gái lớn bỏ chạy liền lấy cháu gái thứ hai thay cháu gái thứ hai làm phẩu thi của Đại Lý Tự - Trang Minh Tâm ngơ ngác, đã cho phép nàng kén rể rồi mà?Nàng tự cảm thấy nên bộc lộ kỹ năng diễn xuất, ai ngờ ngày đầu tiên vào cung liền rơi vậy hoàn toàn buông thả bản bản lĩnh nghiệm thi và nấu thức ăn ngon, trước điện trồng hoa, hậu viện làm thức ăn, hoàng cung bỗng biến thành cẩm tú điền qua cuộc sống vui hoàng đế đó xin đừng đến cung rất bận, không rảnh phục Cảnh Đế Không sao, trẫm có thời gian rảnh phục vụ ái phi là được rồi.
Nàng Bách Ngọc Lan , nghe tên thì có vẻ trong sáng nhưng nàng lại ngược lại , là một người trời không sợ , đất cũng chẳng sợ, nói chung nàng vô cùng quậy .Anh trai nàng cũng chẳng kém , cùng nàng đi chơi khắp tứ phương, ba mẹ cũng chẳng thèm nói ….Danh tiếng hai anh em nhà họ Bách ko ai ko biết , ko ai ko sợ cô em , thằng anh nhà này …-” Ngọc Lan, nghe nói ở đảo Thiên Trường có một hầm địa mới mở, nghe nói có một mảnh ngọc cổ vô cùng có giá trị trong đấy “- Anh nàng Thế á , đi chúng ta đi xem đi, em cũng muốn xem thử mảnh ngọc ấy “- Nàng nói vô cùng vui vẻ đầy sự hưng phấn-” Không được rồi , ba mẹ bắt anh về làm việc , chán muốn chết “- Anh thở dài-” Ha..ha..ha..tiếc quá, em đi một mình vậy “- Nàng nói rồi nhanh chóng bước điBách Ngọc Lan sai người chuẩn bị máy bay riêng , ngay lập tức đến đảo Thiên Trường ..Đây là một hòn đảo khá vắng vẻ, những đoàn người nặng dần theo cũng nháo không kém , vô cùng tò đến hầm địa , nàng thấy một lỗ hổng nhỏ, chắc chỉ có thân nàng mới chui vừa , không nghĩ ngợi ngay lập tức nàng lắc mình chịu vào , vừa vào được bên trong , tính háo hức càng lớn-” Mọi người cứ ở bên ngoài , tí nữa tui ra ngay ấy mà “- nàng hét to vọng ra ngoài , báo đoàn người kia, còn nàng tiếp tục cầm đèn pin đi tiếpĐến sau vào bên trong, có cái gì đó lấp lánh, ngay lập tức, nàng chạy nhanh đến ..Trước mắt nàng bây giờ có một mảnh ngọc màu lam lục , trông có vẻ rất cổ đang lấp lánh ở bên phiến đá..Bách Ngọc Lan vươn tay cầm lấy , vừa chạm vào mảnh ngọc, ngay lập tức , nàng cảm thấy thân mình mềm nhũn và một mảng màu đen trước mặt …Mot luồng sáng kì ảo hiện ra…………………………………………………………………..Bách Ngọc Lan nhíu mày, mắt từ từ mở ra..-” Tiểu thư , người cuối cùng cũng đã tỉnh làm Tiểu Hằng sợ mất hồn “- một cô gái có dáng người nhỏ bé tầm 14 , 15 tuổi đang đứng bên cạnh nàng .Ngay lập tức , theo phản xạ tự nhiên , Bách Ngọc Lan nhanh chóng bật dậy, làm mọi người hết hồn-” Đây là đâu, các ngươi là ai mà muốn bắt cóc ta “- nàng to giọng nói-” Tiểu thư , người làm sao vậy “- Người con gái tự xưng Tiểu Hằng nóiBây h nàng mới để ý, người con gái trước mặt nàng mặc một bộ y trang cổ đại giống trong phim cung đình xưa, lại nhìn quang cảnh xung quanh , xa haa , mái đình khắc điêu tuyệt mĩ…một đám người bên ngoài cũng mặc y phục như cung nữ thời xưa ..Bách Ngọc Lan giật mình, nhìn lại mình, một thân y màu trắng toát , tóc dài mềm mại vương trên mặt..Nàng nhanh chóng tiến lại cái gương gần đây , nhìn khuôn mặt đang chiếu trong gươngDung mạo phải gọi là tuyệt thế giai nhân, mày cong lá liễu , mũi cao thanh toát , môi nhỏ nhắn như hoa anh đào, làn da trắng trong như tuyết , tóc đen mượt óng ả , đặc biệt là đôi mắt , trong như nước hồ thu .Đẹp không còn từ gì diễn tả, nàng vỗ vỗ mặt mình mấy cái …Chẳng lẽ mình…xuyên không .Nàng lại gõ gõ vào đầu mấy cái , chuẩn bị lấy đầu đập vào tường xem có phải mơ hay không ..Thì một làn kí ức xuất hiện trong đầu, kí ức về chính nàng..Khi nàng chạm vào mảnh ngọc thì bẫy đặt ở hầm địa lập tức xuất hiện và chân nàng hụt vào một hố sâu , nàng rơi xuống đó và tỉnh dậy ở nơi ức của thân thể này cũng xuất hiện trong đầu nàng, nàng đương là Bách Lệ Băng ý một khối băng đẹp là khuê nữ của Bách tể tướng , hiện là hoàng phi đương triều .Là một người hiền lành , ko có dã tâm, nhưng bị hãm hại bởi đám phi tần chốn hậu cung .Bách Lệ Băng đã chết ,hồn của Bạch Ngọc Lan nhập vào ..Sau một hồi chấn tỉnh, nàng nhìn kĩ lại mình, cười tươi vui vẻ, cũng được , đã vậy ở đây chơi cũng vui ..Bách Ngọc Lan nàng là một người rất lạc quan trong hoàn cảnh nào cũng tự tìm được thú vui ..Đã vậy , ở trong thân thể này chơi đùa một chút,… Bây h gọi nàng là Bách Lệ Băng luôn nhé …
truyện hoàng hậu ngỗ nghịch